Trình Dư đem theo lòng nghi ngờ đi vào nhà hàng. Lâu ngày không về nước đối với cậu đâu đâu cũng xa lạ, nhà hàng này rất lớn, nhân viên đưa cậu tới tận phòng riêng mới dừng lại.
Cánh cửa trang trí theo phong cách kiểu Nhật xưa cũ, khi nhân viên rời đi Trình Dư đứng ở ngoài bình tĩnh một chút, không hiểu sao trong lòng cậu lại có chút hồi hộp.
"Xin chào, tôi vào được không?"
Bên trong không có tiếng đáp lại, cánh cửa cùng lúc đó cũng được kéo ra, thoáng chốc nụ cười trên mặt Trình Dư cứng đờ, cậu nhìn lại số phòng ở trước cửa một lần nữa, một lúc sau mới khách sáo nói:
"Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng."
"Em không đi nhầm."
Tạ Lâm thấy Trình Dư muốn rời đi vội vàng đứng lên, anh lúng túng nói:
"Người hẹn em đến đây là tôi."
Trình Dư nhìn Tạ Lâm bằng ánh mắt đề phòng, rõ ràng tâm trạng không vui thấy rõ. Nhìn thấy vẻ mặt vừa lạnh lùng vừa xa lạ của cậu khiến Tạ Lâm rất khó chịu, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra thản nhiên nói:
"Em đến không phải vì vấn đề đầu tư của công ty sao? Tôi không lừa em, thật sự có thể đầu tư... Em ngồi xuống trước đã được không?"
Trình Dư nhìn anh một lúc, cuối cùng vẫn lựa chọn ngồi xuống phía đối diện.
Mặc dù nhìn thấy cậu trong ảnh rất nhiều lần, nhưng gặp mặt trực tiếp vẫn khiến Tạ Lâm kinh ngạc không thôi, so với bảy năm trước cậu đã khác xưa, từ ánh mắt đến cách nói chuyện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435738/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.