Trình Dư cố nén giận coi như không nhìn thấy Tạ Lâm, trong không gian chật hẹp của thang máy càng khiến người khác ngột ngạt, mãi mới lên đến tầng hai mươi, Trình Dư vừa ra khỏi Tạ Lâm cũng chân trước chân sau theo.
Cậu mím môi rẽ phải về phòng của mình, phòng của cậu ở căn góc cho nên phải đi mất một đoạn, đến trước cửa phòng Trình Dư dừng lại một lúc quay lại nhìn người nào đó.
Tạ Lâm như bị điện giật, chưa kịp để cậu mở lời đã vội chỉ lên phòng đối diện:
"Đến phòng của tôi rồi, thật trùng hợp, ở ngay cạnh phòng của em."
Trình Dư hơi tựa người vào cửa khoanh tay nhìn anh, ánh mắt như kiểu nhìn mặt tôi có giống tin là trùng hợp không?
Tạ Lâm nhẹ giọng nói: "Em không thích thì để tôi đổi sang phòng khác."
"Đây là khách sạn nhà anh, anh muốn ở đâu thì ở."
"Vậy em..."
Anh còn muốn nói gì đó nhưng bị Trình Dư lạnh lùng sập cửa vào mặt. Tạ Lâm nhìn cánh cửa im lìm đóng chặt, rũ mắt xuống nói nốt câu còn dang dở.
"...Vừa rồi uống nhiều rượu như vậy chắc em sẽ khó chịu."
Đúng là Trình Dư khó chịu thật, nếu là thường ngày cậu còn có thể nói với Tạ Lâm vài câu nhưng cậu không thể cố giả vờ tỉnh táo được nữa, vừa đóng cửa lại cậu đã lao và nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Phải biết trước kia cậu uống một hai chén đã say, cho dù có uống nhiều thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435732/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.