Thành phố Hạ là một thành phố lớn nên lúc nào sân bay cũng đông nghịt người, vì Tạ Lâm dẫn Trình Dư đi khá sớm nên phải đợi một lúc lâu mới nhìn thấy Lương Niên. Vài tháng không gặp, Lương Niên vẫn giữ bộ dạng bất cần đời như trước, rõ ràng hắn nói sẽ về nước luôn mà hành lý chỉ xách theo mỗi cái ba lô, tay đút túi quần, vừa xuống máy bay tóc rối cũng không thèm vuốt gọn gàng lại, cũng may hắn đã chịu nhuộm lại cái máy tóc đỏ nên không đến nỗi trông giống lưu manh.
Vừa nhìn thấy Trình Dư Lương Niên đã dang tay ra như muốn ôm cậu vào lòng.
"Trình Dư của tôi, tôi nhớ cậu quá đi mất!"
Nếu là trước kia Trình Dư nhất định sẽ từ chối mấy hành động thân mật kiểu này, nhưng nghĩ đến Tạ Lâm đang ở đây cậu cũng dang tay ra, giả bộ đau lòng nói:
"Sao giờ cậu mới về? Tôi cũng rất nhớ cậu!"
Không nghĩ đến Trình Dư lại đột nhiên hành động như vậy Lương Niên đơ người ra, lại thấy cậu nháy mắt ra hiệu cho hắn nhìn người đứng đằng sau, lúc này Lương Niên mới nhìn thấy Tạ Lâm, mặt chính thức nghệt ra, hắn vội vàng thu móng vuốt của mình lại nhỏ giọng hỏi Trình Dư.
"Cậu với anh ta có quan hệ gì vậy?"
"Là người trước đó tôi nhắc với cậu đó. Cậu giả vờ thân thiết với tôi một chút đi."
"Wtf? Người yêu cũ của cậu là anh Tạ Lâm á? Cậu đùa tôi à?"
Giọng nói của Lương Niên có hơi lớn tiếng khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435719/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.