Hai tên côn đồ nhận ra đánh nhầm người nên có chút lúng túng, chúng quay mặt ra nhìn nhau không biết có nên đánh người tiếp không thì đột nhiên có người đi đến, chúng hoảng sợ vội vàng kéo tay nhau bỏ chạy.
Máu từ trên đầu Tạ Lâm rơi xuống ướt thẫm cả sơ mi, Trình Dư muốn đuổi theo hai tên côn đồ kia nhưng không thể bỏ lại Tạ Lâm ở đây một mình nên lớn tiếng la lên với bảo vệ.
"Hai người kia chính là thủ phạm, mau bắt chúng lại!"
Cậu muốn đưa Tạ Lâm đến bệnh viện không ngờ anh lại từ chối: "Đưa tôi về phòng."
"Anh chảy máu nhiều như vậy sao có thể không đi bệnh viện được chứ..."
Chỉ có Trình Dư mới biết cậu sợ hãi đến mức nào, ngay cả sức đỡ lấy anh cũng có chút không vững. May là vừa rồi bảo vệ đã thông báo cho người khác nên có vài người chạy lại đây giúp, có người muốn lôi điện thoại ra bấm số cứu thương nhưng anh nhất quyết từ chối.
"Tôi có bác sĩ riêng ở gần đây gọi đến băng bó là được, tôi không sao, không cần đến bệnh viện."
Tạ Lâm cúi đầu xuống nhỏ giọng nói với Trình Dư: "Ở đây có nhiều người em đưa tôi về phòng trước."
Vì vừa rồi quá hoảng hốt nên Trình Dư không nghĩ đến Tạ Lâm có thể sẽ bị lộ mặt, anh không giống như người bình thường khác, nếu trong lúc không cẩn thận bị ai đó chụp ảnh lại ngày mai sẽ tràn lan trên khắp các mặt báo. Cậu không nghĩ nhiều lập tức cởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435713/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.