Vì đã muộn nên Trình Dư chỉ làm mấy món ăn đơn giản, Tạ Lâm giúp được một nửa chừng thì bị cậu đuổi ra ngoài, anh cũng không cậy mạnh đứng lên nghe máy. Điện thoại vừa thông người này người kia liên tiếp gọi tới, vì Tạ Lâm cũng không đi đâu xa nên Trình Dư vẫn nghe rõ mồn một.
Đầu tiên hình như là thư ký của anh gọi đến báo công việc, tiếp là đối tác, sau đó hình như là bạn, mãi đến khi giọng của anh hơi khó chịu cậu mới tò mò vểnh tai lên nghe.
"Cậu lấy lý do không chính miệng lên tiếng thoái thác, lừa được người ngoài không qua mắt được tôi."
"Tôi đã từng nói đừng đụng tới em ấy rồi phải không? Huỷ hợp đồng là tôi còn nể mặt giữa hai nhà có qua lại, nếu không mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy."
"Giờ cậu xin lỗi cũng muộn rồi."
Trình Dư thấy anh tắt máy mới bưng món ăn vừa nấu xong đặt lên bàn, mùi đồ ăn thơm phức khiến đôi mày đang nhíu lại của anh giãn ra.
"Chín rồi sao?"
"Còn một món canh nữa thôi."
Cậu nhìn điện thoại của anh bị đặt sang một bên ngập ngừng hỏi: "Là Phó Dương hả?"
"Ừ." Tạ Lâm gật đầu: "Em đừng để ý, sau này cậu ta sẽ không làm phiền em nữa.".
||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
"Thật ra cũng không có gì..."
Chỉ là vài lời mắng chửi trên mạng chả thấm thía vào đâu, dù sao Phó Dương cũng không chỉ thẳng mặt cậu, cậu dù không ưa cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435678/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.