Công ty nhỏ như Trình Dư đã nhiều việc nói gì đến tập đoàn lớn như Phong Viễn, mặc dù mới chỉ tết dương nhưng quá trình kiểm kê rất phiền phức. Vì để trống ra một ngày mà không chỉ một mình cậu Tạ Lâm cũng phải làm hết những công việc tồn đọng vậy nên thời gian gặp nhau chẳng có bao nhiêu.
Hai người đã không còn trẻ, ai cũng có công việc của mình, cho dù có yêu đương đi chăng nữa cũng không thể giống như học sinh suốt ngày bám dính lấy nhau hận không thể đem người cả ngày ở bên mình, huống chi họ hiện giờ chưa phải là người yêu.
Nhưng cảm giác có một người để chờ mong cũng không tệ. Tạ Lâm hẹn cậu gặp mặt ở công viên trò chơi trước đó anh từng dẫn cậu đi, cũng không biết là anh định giở trò gì nhưng không thể không thừa nhận Trình Dư có chút hồi hộp.
Đã rất lâu, rất lâu rồi cậu không còn biết cảm giác chờ mong là như thế nào, nhưng cố tình Tạ Lâm mập mờ không nói rõ lại càng khiến cậu tò mò không biết anh định làm gì.
Lần trước ở công viên anh đã tặng cậu một màn pháo hoa, thường ngày hoa hay là đồ ăn anh cũng tặng nào còn có thể làm gì khiến cậu kinh ngạc hơn được nữa, thế mà trong lúc làm việc Trình Dư vẫn thất thần, cậu cảm thấy chỉ hai ngày ngắn ngủi thôi mà như trải qua hai năm, càng tệ hơn là cậu không thể mặt dày đi hỏi anh đang chuẩn bị gì cho mình nên càng khó chịu.
Cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435662/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.