Ngay lúc Trình Dư tưởng mình không chịu đựng nổi nữa định buông xuôi thì Triệu Mặc bị lôi ra khỏi người cậu.
Từ khi nhận được điện thoại của Triệu Mặc Tạ Lâm huy động hết tất cả người mới có thể tìm ra nơi này, anh còn chẳng kịp đợi vệ sĩ tự mình chạy đi tìm từng phòng.
Đây là một tòa chung cư bỏ hoang chuẩn bị phá dỡ, ít cũng phải mười lăm tầng, Tạ Lâm không biết bản thân anh đã chạy bao xa, mỗi lần mở cửa ra là một lần thất vọng. Nhưng khi thật sự tìm thấy Trình Dư nằm trong vũng máu, cảm giác như bản thân đến thở cũng khó khăn.
Tạ Lâm run run kéo cậu ôm vào lòng, quần áo trên người Trình Dư không còn nguyên vẹn, anh vội cởi áo của mình ra choàng kín cậu lại. Trong lúc anh còn chưa tìm người tính sổ thì Triệu Mặc đã ra tay trước, gã cầm một viên gạch cách đó không xa đập thẳng vào đầu Tạ Lâm.
Tạ Lâm mất đà chống một tay xuống dưới đất, nhưng động tác vẫn cẩn thận che chắn cho Trình Dư trước. Đến khi anh lần nữa ngẩng đầu lên đôi mắt đã đỏ như máu.
"Không ngờ mày tìm đến đây nhanh như vậy, tao coi thường mày quá rồi."
Tạ Lâm không trả lời mà thay vào đó lập tức xông lên cho Triệu Mặc một cú đấm.
Khoảnh khắc này anh thật sự không khác Triệu Mặc là mấy, giống như một kẻ điên, anh vừa hận bản thân mình không chăm sóc tốt cho Trình Dư, càng hận Triệu Mặc. Đáng nhẽ anh không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435658/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.