Mặc dù có một lần Tạ Thành Phong từng bênh vực cậu trên mạng, nhưng cậu nghĩ đó là do ông không muốn cậu ảnh hưởng đến con trai ông chứ chẳng dám tự đa tình nói ông thật sự muốn bênh vực cho cậu, trong khi hai người còn chưa gặp nhau đến một lần.
Ngày hôm sau Trình Dư còn có thể giả vờ bình tĩnh nhưng đến nửa đêm cậu lại bắt đầu không ngủ được, mới năm giờ sáng đã mò dậy. Tạ Lâm sờ không thấy người bên cạnh đâu dậy đi tìm hóa ra là Trình Dư đang lục lọi quần áo. Đồ đạc bị cậu ném tung dưới đất đủ để chất thành ngọn núi nho nhỏ, vừa nhìn thấy Tạ Lâm Trình Dư cứ như thấy vị cứu tinh, cậu giơ bộ âu phục ướm lên người cho Tạ Lâm xem thử.
"Anh thấy bộ này đẹp hơn hay bộ này đẹp hơn?"
Tạ Lâm lắc đầu: "Em định đi họp hả? Mặc thoải mái thôi."
Trình Dư lại vơ lấy cái áo khoác dạ: "Vậy cái này thì thế nào? Màu nâu đẹp hơn hay màu đen đẹp hơn?"
Tạ Lâm bật cười, tiến đến ôm cậu vào lòng nói: "Em bao nhiêu tuổi rồi? Về nhà gặp bố anh thôi có cần phải căng thẳng như vậy không? Trước kia cũng không phải là không gặp ông của anh."
"Nhưng đó khác nhau mà?"
"Khác như thế nào?" Rõ ràng Tạ Lâm đã hiểu nhưng vẫn cố tình trêu trọc cậu, "Trước kia không phải người yêu anh bây giờ ra mắt với thân phận là vợ sắp cưới của anh?"
"Anh nói linh tinh cái gì đấy?"
Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435651/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.