Hai tuần sau, vùng ngoại thành, đấu trường thú Hồ Quang.
Đa số nhà thám hiểm đều đi nhận nhiệm vụ hết rồi nên lượng khách đấu trường thú giảm xuống, hôm nay là ngày nghỉ của bọn họ.
Nhà lao dưới tầng ngầm nhốt mấy thiếu niên. Bọn họ đều được sinh ra ở ngoại thành, bị bán đến đây. Từ nhỏ đã phải đeo vòng cổ áp chế dị năng, nếu tháo xuống sẽ nổ tung, chỉ vì khách đến đấu trường không thích xem dị năng.
Những nhà thám hiểm thích dao dính máu, thích đánh đấu tay không.
Thi thoảng các thiếu niên sẽ trò chuyện hòa nhã với nhau, hoặc là tuyệt vọng, oán hận, hay đồng thời im lặng khi góc tối âm u kia truyền đến tiếng động.
Bọn họ chưa bao giờ dám nói chuyện với người ngồi trong góc, cũng không dám quấy rầy cậu ta. Chỉ biết đối phương tên Trạm Mặc, 15 tuổi, kẻ tàn nhẫn nhất.
Chỗ sâu nhất nhà giam, một bóng hình gầy gò khẽ dựa vào bức tường lạnh băng.
Y nhấc tay, từng ngón thon dài loang lổ là máu vuốt nhẹ vòng cổ. Đôi mắt y nheo lại, cố nhìn thật ra tia sáng le lói mờ nhạt chiếu lên tường.
Nhắm thật chặt đến đau đớn, những ký ức trong bóng tối dần hiện lên.
Không có tuổi thơ, không biết ba mẹ mình là ai. Ký ức đầu tiên là những trận đòn roi vô tận.
Cái vòng cổ này áp chế dị năng, không có chuyện sẽ lành sau mười ngày nửa tháng. Y đã tận mắt chứng kiến một người bạn không nghe lời mà tháo vòng cổ, đầu bị nổ tung.
Y từng thử bỏ trốn nhưng rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-am-hieu-cong-luoc-hon-tui/1062090/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.