Giờ các cậu vừa lòng rồi chứ? - anh lắc chiếc điện thoại trên tay mình cười khẩy nhìn bọn họ.
Bọn họ trong lòng đã không vui lại nghe lời khịa này của anh sắc mặt càng khó coi.
- Tại sao cậu lại giấu bọn này? - Kỷ Bác Văn suốt ngày ngả ngớn bây giờ sắc mặt cũng cực kỳ nghiêm túc.
- Là quyết định của con bé, tôi có lựa chọn khác sao? - anh nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ nhưng trong lòng lại rất sảng khoái.
- Là từ khi nào? - vẻ mặt Lý Hàn khó coi hỏi anh.
- Đã một tuần rồi, tôi không nghĩ đến bây giờ các cậu mới nhớ đến sự tồn tại của con bé, à mà quên mất các cậu đang bận vung tiền tổ chức sinh nhật cho ai đó thì làm sao còn thời gian mà nhớ, đúng không? - anh bỏ lại những khuôn mặt tái mét mà quay người đi về.
- A Hàn, hình như vì em mà mỗi người lại không vui rồi, em không nghĩ chuyện lần trước lại làm cho Niên Niên giận, nếu có thể em sẽ đi xin lỗi con bé.- vẻ mặt cô ta cực kỳ áy náy, cuối thấp đầu, móng tay bấm vào da, nghẹn ngào nói.
- Em không cần lúc nào cũng tự nhận lỗi về mình, rõ ràng sai là con bé, nên xin lỗi cũng là con bé, nếu nó đã muốn cắt đứt với chúng ta thì cứ để mặc như vậy đi, xem con bé có thể chịu được đến khi nào? - đến bây giờ trong mắt hắn cô vẫn là Tống Từ Niên ngây thơ dịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-tinh-yeu/3600594/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.