Chiều về, ngoài trời bỗng đổ một cơn mưa rào.
Học sinh các lớp người ngồi trong lớp tụ tập, người thì đứng ngoài gần lan can nhìn trời mưa, ồn ào nhưng vui vẻ.
Mai Anh túc tạm trong phòng làm việc của Hoàng Phong, cô đứng cạnh cửa sổ nhìn cơn mưa đang nặng hạt, bầu trời lúc sáng lúc âm u.
Cô mỉm cười hồn nhiên, ánh mắt long lanh như những hạt mưa ngoài kia, dường như cô đang thả hồn mình theo những tiếng mưa rơi. Trong lòng chợt dâng lên một xúc cảm khó tả, bồi hồi mà lay động. Cô lên tiếng, giọng nhẹ nhàng ấm áp:
"Cậu có còn nhớ, vào cơn mưa năm ấy cậu đã đối xử với mình như thế nào không?"
Hoàng Phong đang ngồi trước màn hình máy tính làm việc, chợt nghe Mai Anh hỏi vậy thì dừng lại mỉm cười nhìn cô: "Chuyện nhỏ như vậy mà cậu vẫn còn nhớ sao?"
Mai Anh lập tức quay lại: "Chuyện nhỏ, nhưng mà cậu nỡ đối xử với con gái nhà người ta như vậy cũng thật quá đáng ghê!"
Hoàng Phong khẽ bật cười: "Thì lúc đó, mình và cậu đã quen biết gì nhiều đâu. Hơn nữa, mình còn cho rằng cậu cũng cố tình muốn tiếp cận mình giống với mấy cô gái trong trường, làm mình không thể không đề phòng được."
Mai Anh biết, Hoàng Phong năm đó làm vậy với cô đã là quá nhân nhượng, mãi sau này cô còn được chứng kiến không ít những cách thức từ chối con gái một cách tàn nhẫn của cậu ta. Mà cũng bởi vì cô có thể hiểu rõ con người của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626121/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.