Hà Nội.
Nơi mà mang đến cho người ta cảm giác buồn thương, lưu luyến.
Những kẻ thích lang thang ở Hà Nội thường sẽ cảm thấy bản thân thật là nhỏ bé trước phố phường đông đúc và những tòa nhà chọc trời.
Vậy điều gì làm cho bầu trời Hà Nội luôn khiến cho con người ta trở nên nhỏ bé như vậy?
Hay là vì lòng người vốn đã cô liêu, đơn độc muốn bắt một chuyến xe đi lòng vòng mà lại chẳng biết đích đến là đâu. Phải chăng ai ở đây ít nhất cũng sẽ có một ngày có một tâm trạng như vậy!?
Mà Hà Vy, chính cô cũng đã từng có được một trải nghiệm giống như vậy, một người xa lạ vốn không hề thuộc về thành phố này.
Mùa hè năm đó, cô đã được anh Lâm đưa tới Hà Nội chơi vài ngày. Khi ấy, cô đã dành cả một ngày chỉ để đi lang thang qua các con hẻm, phố phường náo nhiệt của lòng Hà Nội.
Phố xá đông người, những tiếng ồn thì tưởng chừng sẽ không bao giờ dứt. Còn cô, thì lại không biết mình sẽ phải đi đâu tiếp theo. Cứ như vậy, từ lúc bầu trời còn sáng trong cho đến khi chuyển thành một màu trầm tối, lại thêm một thế giới khác được bắt đầu.
Thế nhưng lòng cô, thì không khỏi dâng lên cảm giác lạc lõng chơi vơi. Hóa ra bản thân mình phải thu lại bé nhỏ để mà hòa mình vào sự thay đổi chóng vánh của nơi đây.
Hà Nội của những ngày thường vốn là một nơi xa hoa tọa lạc, không thiếu những công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626113/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.