Căn nhà bao trùm là một màu nâu trầm tĩnh, ngay cả chiếc thảm trải sàn ở dưới chân cô cũng mang màu nâu sẫm. Hà Vy ngồi xuống sofa, nhìn hắn tới phòng bếp lấy nước cho cô. Không gian đột nhiên yên lặng và áp lực.
Không lâu sau hắn quay lại với một khay nước cam trên tay, hắn đặt tới trước mặt cô: "Uống nước đi."
Hà Vy nhìn cốc nước cam trên bàn, cô nhận ra là nước cam lạnh. Trong đầu cô đột nhiên xuất hiện một mảnh kí ức.
Ngày mà cô bị sốt cao, hắn tới chăm sóc cho cô. Khi ấy, có lần cô bảo muốn uống nước cam lạnh nhưng hắn không đồng ý. Hắn nói: "Để tôi đi pha một cốc nước cam bình thường cho em."
Cuối cùng cô vẫn để mặc cho hắn đi bổ từng trái cam và xay thành nước cho cô, hắn còn bỏ thêm vào đó một ít sữa tươi ấm. Cốc nước cam ngày đó, thực sự cô đã rất muốn hắn sẽ pha cho cô thêm nhiều lần nữa.
Hà Vy cầm lấy cốc nước cam lên uống một ngụm… chua đắng. Không còn sữa trong đây nữa rồi.
Hoàng Phong ngồi ở phía đối diện nhìn cô uống nước. Rất lâu sau, hắn mới bình thản mở miệng:
"Mẹ em đã nói chuyện với thầy rồi, thầy… thành thật xin lỗi em."
Giọng điệu thật là xa lạ. Hà Vy chợt cảm thấy hụt hẫng. Cô không nhìn hắn nữa, mãi sau giọng cô cũng khó khăn vang lên:
"Em… cũng xin lỗi, vì đã đổ hết tội lên người thầy. Em…"
Cô rối bời không biết nên nói gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626106/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.