Môi của hắn thật là mềm mại. Dù chỉ là chạm nhẹ vào nhau nhưng dường như cô vẫn có thể cảm nhận được hơi vị ấm áp và ngọt ngào của hắn.
Bàn tay hắn cứng cáp, luồn vào trong mái tóc cô ghì chặt, cảm giác ấm nóng từ sau gáy len lỏi vào trong tim.
Hà Vy vẫn mỉm cười không ngớt, cô bạn ngồi bên cạnh cô nhìn sang khó hiểu. Đúng lúc này, tiếng trống trường vang lên đánh tan giấc mơ đang dạt dào cảm xúc của cô, chân thật đến độ cô không nghĩ là mình đang ở trên lớp.
Cô thức giấc ngồi dậy khỏi mặt bàn, tiếng trống cuối cùng dừng hẳn, vậy mà cô vẫn còn cười thêm một cái nữa.
"Đi ăn cơm thôi Pé ơi!"
Hà Vy không cần quay đầu cũng biết là ai đang gọi mình, lúc này cô đang xếp gọn sách vở.
"Cậu đang gọi ai đấy?"
"Gọi cậu chứ còn ai nữa. Dạo này kiểu xưng hô này hơi bị đáng yêu đấy nhé!"
Hà Vy nhìn Diệu Phương, xong cũng chẳng phản bác gì: "Vậy thì cậu cứ gọi thế đi." Nói xong thì cô đi ra khỏi lớp trước.
Diệu Phương không hiểu đứng nhìn cô ấy, lầm bầm: "Mình gọi vậy mà cậu cũng đồng ý được sao!? Thôi chết! Hà Vy của mình nay bị cái gì đập trúng đầu rồi, Hà Vy à!" Cô ba chân bốn cẳng vừa gọi vừa đuổi theo Hà Vy.
Nhà ăn ồn ào những tiếng động, Hà Vy bước thong dong tới nơi lấy thức ăn, vì mải nhìn đằng trước cô cũng không để ý tới có một đám người đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626103/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.