Đợi cho đám người của tay Tùng đi khỏi rồi, lúc này Hoàng Phong mới lại gần Hà Vy.
Mắt cả hai người chạm nhau, trong căn phòng mờ ảo lại bỗng trở nên sáng rực.
Khuôn mặt của cô đẫm ướt nước mắt, nghèn nghẹn nơi cổ họng. Suốt từ lúc hắn vừa xuất hiện, cô vẫn luôn nhìn hắn như vậy, nhưng tâm trạng thì lại khó nói nên lời.
"Sao thầy lại biết bọn em đang ở đây?" Cô hỏi.
Nghe thấy Hà Vy hỏi như vậy, Diệu Phương đứng ở một bên bỗng chột dạ lia mắt đi chỗ khác. Cô sẽ không nói ra là chính mình đã nhắn tin cho thầy Phong địa chỉ của bọn họ cho Hà Vy biết đâu. Khoảng 30 phút trước, đột nhiên thầy Phong nhắn tin đến cho cô hỏi cô rằng Hà Vy đang ở chỗ nào. Và sau đó cô cũng rất là thành thật mà gửi địa chỉ sang cho thầy ấy.
Nhưng mà cũng may, thầy ấy đến vừa kịp lúc cứu bọn cô thoát khỏi một mớ hỗn chiến này.
Hoàng Phong nhìn cô trả lời: "Cái đó em không cần phải biết đâu, mau xem em ấy có bị gì hay không."
Lúc này Hà Vy mới quay lại nhìn Tiến Anh. Cô quỳ xuống bên cạnh cậu, đưa tay khẽ nâng lấy má của cậu cất tiếng gọi: "Tiến Anh, cậu có sao không? Tiến Anh?"
Nước mắt cô vẫn rơi không ngừng, Tiến Anh không trả lời cô, khuôn mặt cậu quằn quại vì đau đớn. Từng giọt mồ hôi hiện lên trên trán của cậu.
"Tiến Anh, cậu đừng làm mình sợ mà, cậu mau nói gì đi được không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626077/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.