Hà Vy có thể cảm nhận được, hắn nói ra những lời này có bao nhiêu là thật lòng. Đương nhiên là cô vẫn còn có chút mơ màng không dám tin, rằng người thầy lạnh lùng nghiêm túc mà cô đã thầm yêu từ rất lâu này lại cũng sẽ có lúc cảm thấy sợ hãi như vậy.
Như cái cách mà cô yêu đơn phương hắn, cô cũng sẽ cảm thấy tổn thương, cảm thấy thống khổ giằng xé nếu như hắn yêu một người con gái khác không phải cô. Lúc đó, cô chắc chắn cũng sẽ sợ hãi, sợ phải buông tay và mất đi hắn.
Thế nhưng, cũng chính bởi vì những cảm xúc chân thật đó, mà cô biết, cô đã yêu hắn nhiều đến nhường nào.
Hà Vy hơi nhỏm người dậy, ôm lấy cổ của hắn, "Là bởi vì anh sợ em không thích anh, cho nên anh mới không dám nói cho em biết điều đó sao?"
Hoàng Phong cũng ôm chặt lấy cô, nhắm mắt cảm nhận cái ôm ấp áp của cô, "Bởi vì do anh chen ngang vào cuộc sống của em, đã gây nên cho em không ít sự xáo trộn và tổn thương, thế cho nên, anh vẫn luôn cho rằng, mình là nguồn cơn khiến cho em phải ghét bỏ. Anh không xứng đáng để tiếp tục ở bên cạnh của em."
"Ai nói vậy?" Hà Vy buông hắn ra, nghiêm mặt nhìn hắn, "Anh mới là người xứng với em nhất! Ngoài em ra, đời này anh cũng không được ở bên cạnh ai khác."
"Mạnh miệng quá đi!" Hoàng Phong nhéo chiếc mũi của cô một cái, mỉm cười nhìn cô gái nhỏ trước mặt đang xù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626072/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.