Khoảng hai ngày sau đó thì sự việc mới truyền đến tai người bác trai của Hoàng Phong, cũng là phó hiệu trưởng của trường.
Hôm ấy là vào giờ giải lao của buổi chiều, ông đi đến phòng làm việc của Hoàng Phong để tìm hắn nói chuyện.
"Bác uống chút trà đi."
Hoàng Phong cẩn thận rót chén trà đẩy sang cho bác trai của mình, còn hắn thì nom rất thư thả mà dựa lưng vào sofa chờ ông mở miệng.
Chỉ thấy phó hiệu trưởng sốt sắng thở phì phì, "Giờ này còn nước nôi cái gì! Cái thằng nhóc nhà cháu, bác mới chỉ vắng mặt có mấy ngày thôi mà cháu xem... àiz, cháu xem mình đã làm ra cái sự tình gì!" Ông vỗ tay vào đùi mình một cái, lắc đầu than thở.
Hoàng Phong nhìn bộ dạng của ông bác mình thì có phần buồn cười, hắn thản nhiên nói: "Chuyện này đâu đến nỗi phải khiến bác lo sốt vó lên như thế."
Ông bác lườm cho hắn một cái, "Cái gì gọi là lo sốt vó? Nếu không phải chuyện có liên quan đến cháu thì còn lâu bác mày mới thèm để ý." Chuyện này hiện giờ các giáo viên cũng đang truyền tai nhau cả rồi, là chính ông ngày xưa giúp cho thằng nhóc này vào đây dạy học, giờ có chuyện gì không hay làm ảnh hưởng đến nó, vậy thì ông đúng là không xong với ba mẹ của nó thật rồi.
"Bác đừng có lo lắng thái quá lên như vậy có được không, chỉ là vài tấm hình mờ nhạt, đâu thể làm nên sóng gió gì lớn được. Cùng lắm cháu đi giải thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoang-cach-cua-hai-ta-em-la-troi-con-anh-la-may-xanh/2626067/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.