Chẳng lẽ bởi vì nhớ quá hóa cuồng, hiệngiờ cô đang bị ảo giác + nghe nhầm rồi? San San trừng mắt nhìn chiếc xethể thao màu đỏ, sao tự nhiên Hàn Cố Diễn lại chơi trội như vậy chứ, San San đang rất muốn nhéo mình một cái xem có đang nằm mơ hay không, nhưng rốt cuộc vẫn sợ đau, San San cũng không thể ra tay với chính mình, hồnphách dường như đã bay mất, há hốc miệng không thể tưởng tượng nổi nhìnHàn Cố Diễn.Hàn Cố Diễn cũng biết San San thuộc loại người khi giật mình thì không còn hình tượng gì nữa, đầu ốc gần nhưtrống rỗng, cũng không muốn nói nhảm nhiều với cô, mặc kệ có người đangyên lặng nhìn về phía anh, lái xe thẳng qua, kéo tay San San, chạy quabên kia mở cửa xe, nhét cả người cô vào, trong ánh mắt ngạc nhiên củacác bạn học, nghênh ngang rời đi.
“Thầy Hàn…” Diệp San San ngồitrong xe, trừng mắt nhìn trần xe, ông trời đang đùa giỡn với cô sao, vìsao Hàn Cố Diễn sớm không tới, muộn không tới, lại ngay lúc hình tượngcủa mình xấu nhất thì anh lại tới. Cô gái trẻ nào chả thích xinh đẹp,bây giờ San San đang mặc bộ quần áo thể thao cũ, còn có chiếc áo khoácngoài bằng bông mẹ mua cho, tất nhiên cực kì không đẹp. Dáng vẻ tiêuchuẩn của San San vào mùa đông trong kí túc xá chính là như vậy, tuy mặc vừa thoải mái vừa ấm nhưng mà thoạt nhìn thì vô cùng xấu, đi ra gặp Hàn Cố Diễn cô cảm thấy cần phải ngăn nắp xinh đẹp một chút. Mặt San Santràn ngập đau khổ, vô cùng ảo não, lỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoan-thai-den-cham/2032380/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.