San San buồn bực, “Mẹ, con có còn là con gái của mẹ không vậy?”
“Đúng vậy mà, sao thế?” Mẹ San San khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn San San, khuôn mặt khô cằn, còn vương lại dấu vết của nước mắt.
“Có phải ruột không?”
…
…
Đã rất vất vả mới sinh được một khuê nữcực phẩm, là mẹ đương nhiên phải dốc toàn lực giữ gìn. Mẹ San San kiênquyết đòi lại vốn gốc, hai ngày trước trong tiệm có vài món đồ đắt tiềnxa xỉ đến giờ vẫn chưa bán, tất cả đều giữ lại cho khuê nữ tính vào chiphí của cửa hàng, còn đưa thẻ cho San San đi làm đẹp, thừa dịp này đểcho cô trau chuốt lại một chút, tuy nói vẻ đẹp tâm hồn rất quan trọngnhưng vẻ bề ngoài cũng không thể xem nhẹ.
Chỉ vậy thôi còn chưa đủ, mẹ San San còn cố ý giáo dục tư tưởng cho San San. Chủ đề giáo dục triển khai xoayquanh – “Chúng ta phải nói chuyện yêu đương thế nào”. Mẹ San San bla bla đến tận trưa, điểm trọng yếu chính là, hai người muốn ở bên nhau lâudài thì thế giới quan, quan niệm về cuộc sống, quan niệm về vật chất,quan niệm về tình yêu đều phải nhất trí, cách nhìn về vấn đề này, nhữngvấn đề nhỏ không đáng kể thì cho phép bất đồng ý kiến, những việc lớnthì tuyệt đối phải nhất trí đồng lòng. Chuyện thứ hai là phải nắm đượctrái tim của người đàn ông, không yêu là không được, còn phải giở mộtchút mánh khóe, khi nào cần tiến, khi nào phải lùi, khi nào thì ra tay,khi nào thì dùng thủ đoạn đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoan-thai-den-cham/2032354/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.