“Bạn học Vương?” Hàn Cố Diễn nhìn thấy cô ta cũng không ngạc nhiên, dường như đã biết trước cô ta sẽ tìmtới, chỉ thoáng liếc mắt nhìn sang bên kia thấy San San vẫn còn ngồi với Tiểu Tình không biết đang nói gì, lúc này mới đi đến phía trước vàibước, đi đến một góc, “Có chuyện gì không?”Hàn Cố Diễn vẫn dùng giọng điệu lạnhlùng, lãnh đạm nhìn người kia, thiếu chút nữa Vương Hiểu Lộ đã nuốt sạch dũng khí vất vả lắm mới lấy được, thật sự muốn quay đầu chạy thẳng đinhưng chung quy vẫn chưa định từ bỏ, cho dù có thua thì cô ta cũng phảithua tâm phục khẩu phục, cô ta thật sự không hiểu mình có cái gì khôngbằng cô gái kia, hơn nữa đây là cơ hội của cô ta, cô ta sẽ tranh thủ, “Thầy Hàn…” Vương Hiểu Lộ đi về phía trước một bước nhỏ, trên mặt mặc dù vẫn giữ nụ cườinhưng lúc này đã không bằng khuôn mặt tươi cười chói mắt lúc nãy mà làđang ngậm trong cổ một nỗi thống khổ, lông mày khẽ nhíu lại, người đànông nào nhìn thấy cũng muốn ôm cô ta vào trong lòng an ủi, ân cần hỏi cô bị uất ức thế nào.
“Người đàn ông nào” đương nhiên khôngbao gồm người đang đứng trước mặt cô ta, Hàn Cố Diễn vốn muốn chấm dứtnhanh chóng, hiện giờ thấy cô nàng đang kéo dài lời kịch muốn nói, quảthật là đang câu thời gian cho nên có hơi mất kiên nhẫn, không nhịn được liếc mắt nhìn xem bóng hình xinh đẹp kia còn ở đó không, thấy San Sanvẫn ngoan ngoãn đứng đấy, lúc này mới thay đổi thái độ hai tay khoanhtrước ngực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoan-thai-den-cham/2032332/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.