Tiểu Màn Thầu nhìn Lục Lê, hỏi: “Ngươi… Tỉnh lại không còn choáng đầu nữa?”
Lục Lê không nhìn thẳng về phía cậu, buông xuống mí mắt nhìn sách trong tay, từ trong miệng nói ra một câu nhẹ nhàng uy hiếp: “Ngươi nếu dám nói ra, không chỉ đơn giản chôn thây ở hàn trì đâu.”
Tiểu Màn Thầu rùng mình, nghe ra được trong lời nói Lục Lê rất nghiêm túc, không mở miệng nói chuyện nữa.
Xem ra kẻ ngu si này cũng không phải ngốc như cậu đã từng tưởng tượng, có thể tùy ý mặc người nhào nặn.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Hồng Linh từ trên chợ trở về trong tay nhấc theo diều đi tới, cười nói: “Thiếu gia, nô tỳ vì ngài mua diều về rồi này.”
Lục Lê biểu hiện nguyên bản nghiêm khắc đột nhiên hoà hoãn lại, hắn mếu máo, cầm sách trên tay đẩy qua một bên, không có hình tượng chút nào nằm nhoài trên bàn, vô cùng đáng thương nói: “Nhưng ta không muốn chính mình một người đi ra ngoài, Hồng Linh tỷ tỷ, ngươi cùng đi với ta chơi có được hay không?” (Lời editor: trở mặt nhanh hơn lật bánh tráng, chắc học tập từ “ai-kia”).
Tốc độ trở mặt cực kỳ nhanh chóng, Tiểu Màn Thầu đứng bên cạnh nhìn mà con ngươi muốn rớt ra ngoài.
Hồng Linh cực lực khuyên can hắn bệnh nặng mới vừa khỏi hẳn không thích hợp đi ra ngoài, Lục Lê nhưng làm như không nghe thấy, liền thấy hắn cười khúc khích cầm lấy con diều, nhìn một chút ngoài cửa sổ khí trời âm u, liền nhảy ra khỏi cửa phòng.
Hồng Linh tiện tay lấy áo choàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-tra-cong-chi-nam/762832/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.