Kẻ ngu si trải qua sinh hoạt ăn gió nằm sương, đói thì ăn lương khô, khát thì tìm dòng suối nhỏ trong suốt uống, buổi tối đi đến ngôi miếu cũ nát ngủ một đêm, tỉnh lại hỏi thăm người qua đường chỉ vào phương hướng tiến về phía trước.
Hắn đi cực kỳ lâu, chính mình cũng không biết đến cùng đã đi qua bao lâu, mỗi ngày đều sống trong dày vò hi vọng mà vượt qua.
Có người thấy hắn là kẻ ngu si, còn lừa gạt lấy đi hết thảy túi đồ hắn mang trên người, kẻ ngu si người không còn đồng nào, tuy khó khăn nhưng không ngăn cản được hắn một mảnh chân tình.
Nhất định phải nhìn thấy nương tử, nhất định phải nhìn thấy nàng.
Kẻ ngu si núp ở bên trong ngôi miếu đổ nát ngồi ở trong góc âm thầm lau nước mắt, hắn ôm chặt hai đầu gối, đem khăn trải bàn che ở trên người chính mình, chống đỡ cơn gió lạnh từ khung cửa sổ giấy tiến vào.
Vây quanh ở bên cạnh đống lửa sưởi ấm tiểu khất cái phát hiện bên trong góc có kẻ ngu si, hiếu kỳ đến gần, hỏi: “Huynh khóc cái gì?”
Kẻ ngu si rầu rĩ nói: “Ta nhớ nương tử.”
Tiểu khất cái gật gù, đồng ý nói: “Đệ cũng nhớ cha mẹ, có điều khuôn mặt bọn họ ra sao đệ chưa từng nhìn thấy qua.”
Kẻ ngu si đem ngọc bội treo ở trước ngực nắm trong tay, cảm giác được trong lòng bình tĩnh lại, mới nói: “Vậy ngươi có muốn đi cùng ta không?”
Tiểu khất cái liên tục xua tay, nói: “Nói lời ngu ngốc gì vậy, hiện tại cha mẹ đệ còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-tra-cong-chi-nam/762829/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.