Đến cuối cùng, Lục Lê bị làm mạnh mẽ đến hôn mê bất tỉnh.
Mặc kệ là trên sinh lý hay làtrong lòng đau đớn, đều ở trong giấc mộng hóa thành hư ảo.
Lục Lê ngủ mơ về một giấc mộng ấm áp.
Hắn mơ thấy nụ cười ôn nhu của Từ Trăn, xán lạn lại như ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, dán vào trên người cậu. Từ Trăn đang nhắm mắt, vầng sáng kim quang đem lông mi hắn nhuộm thành màu vàng, mười ngón tay thon dài nhảy múa trên phím đàn đen trắng, tấu ra một khúc dương cầm tươi đẹp.
Lục Lê hai tay hoàn ngực, lưng hắn khẽ tựa vào bên cửa sổ, lẳng lặng nghe nam nhân tấu lên nhạc khúc.
Tiếng đàn kia như một dòng suối nhỏ chậm rãi chảy xuôi dòng, đặc biệt trong suốt êm tai, giống như tiếng nói Từ Trăn khinh nhu, Lục Lê vô cùng yêu thích.
Chỉ cần vừa nghe Từ Trăn biểu diễn nhạc khúc, liền có thể làm cho hắn từ trong ra ngoài sung sướng lên, đánh đuổi tất cả mọi buồn phiền.
Từ Trăn mở mắt ra, khóe miệng cậu giương lên độ cong, nhìn về phía Lục Lê trong ánh mắt tràn đầy sắc thái ôn nhu.
Bị tâm tình của cậu cảm hóa, môi Lục Lê không thể nén xuống liền giương lên.
Hai người đối diện như hiểu rõ đối phương, trao đổi tình ý lẫn nhau.
Đột nhiên, Lục Lê mắt tối sầm lại, gian nhà màu vàng chợt biến mất, hết thảy ôn tồn cũng theo gió tiêu tan.
Nhìn đến trước mắt nam nhân dính đầy máu tươi, ngửi được mùi máu tanh tiến vào trong mũi, Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-tra-cong-chi-nam/762797/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.