Lục Lê một đường lái xe, vượt qua vài chốt đèn đỏ chạy như bay về nhà, như không còn căn bệnh ưa sạch sẽ nữa, hắn mang giày kéo dài đến bên trong nhà, sau đó vội vội vàng vàng đi vào bên trong phòng.
Căn phòng bên trong rất tối, Lục Lê không mở đèn hắn dùng chăn bao lấy chính mình cuộn thân thể mình lên, ở trong phòng yên tĩnh run rẩy.
Mẹ kiếp, hắn không có chút nào muốn như vậy, thế nhưng sinh lý cùng tâm lý cũng không nhịn được như đang đứng bên bờ vực tuyệt vọng.
Giọt nước mắt trong suốt không khống chế được liên tục rơi xuống dưới, Lục Lê cố nén nghẹn ngào, thân thể run lên lợi hại.
Hắn bỗng nhiên đứng lên, tiện tay nắm được đồ nào liền ném đồ đó đi, sau đó kêu gào cuồng loạn: “Từ Trăn, Từ Trăn con mẹ nó mày đi ra cho tao, mày đi ra ngay a —— ”
Mãi đến tận khi quăng hết đồ vật có ở trong phòng, trong phòng ngủ như cơn cuồng phong quét qua, Lục Lê mới ngồi xuống mạnh mẽ thở một hơi, hắn ở bên trong đống bừa bộn lấy cánh tay vây quanh thân thể chính mình, e ngại núp ở trong góc tường.
Mảnh vỡ thủy tinh sắc bén cắt lấy tay hắn, Lục Lê không cảm giác được đau đớn.
Trong bóng tối vô tận, cô độc vô tình tập kích lại đây, Lục Lê cũng không nhịn được có dục vọng muốn chết.
Hắn nhìn ra phía ngoài cũng tối tăm như trong phòng, hai đầu gối liền bò trên đất, hướng về cửa sổ bò qua.
Bàn tay của hắn bị mảnh vỡ trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-tra-cong-chi-nam/762795/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.