Thấy mọi người đều đang giằng co với nhau, Lâm Tư Ngữ mới đứng dậy, đưa cho Diệp phụ chén trà nóng, sau đó hòa khí nói, "Bác Diệp, bác trước tiên bớt giận. Nhược Sơ thân thể không tốt, nếu có chuyện gì xảy ra, người đau lòng chẳng phải là bác sao? Còn chuyện liên quan đến cô bé Hứa Mạt kia, cháu muốn nghe Cảnh Nhiên giải thích một chút."
Lời này không những khiến Diệp phụ cảm thấy thoải mái, mà còn cấp cho ông bậc thang để đi xuống, "Được, đành nghe cháu vậy. Cảnh Nhiên, con nói đi!"
Cố Minh Tranh suy tư chốc lát, rồi mở miệng, "Con và Hứa Mạt chỉ là bạn học, không có gì vượt quá giới hạn, cũng không có gì để giải thích."
Hắn là đang nói thật, dù sao Diệp Cảnh Nhiên mới là người có quan hệ với Hứa Mạt, chứ không phải hắn.
"Nhưng ta nghe bảo, con cùng với nó từng có qua lại? Con rốt cuộc đem Lâm Tư Ngữ đặt ở nơi nào?!"
"Con và Hứa Mạt hiện tại không có bất cứ quan hệ gì. Vả lại, việc đính hôn là ý nguyện của các trưởng bối, cũng chỉ là vài lời ước hẹn đầu môi. Con chưa bao giờ tán thành chuyện đó." Cố Minh Tranh đối Lâm Tư Ngữ khẽ gật đầu ra hiệu, nhầm bày tỏ áy náy, "Không bằng hiện tại giải trừ hôn ước, để cho Lâm tiểu thư tìm một đối tượng khác xứng đáng với cô ấy hơn."
Lâm Tư Ngữ run rẩy, nhưng vì được giáo dưỡng từ bé, nên mới nhanh chóng bình tĩnh lại. Cô miễn cưỡng nở nụ cười, "Cảnh Nhiên, chuyện này chẳng buồn cười chút nào."
"Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoai-xuyen-chi-cong-luoc-tot-nhat/175531/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.