107 năm trước...
107 năm về trước, toàn bộ nhân loại, ngoại trừ chúng ta đều bị Titan nuốt chửng đến diệt vong.
Những con quái vật khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện và ăn thịt loài người.
Mọi nỗ lực phản kháng đều trở nên vô vọng. Cơ thể của chúng gần như bất tử.
Đồ sát một bên, con người đã bị dồn đến đường cùng. Chúa rủ lòng thương xót, tòa thành Sina hoàn toàn không có sự xuất hiện của Titan. Trong vòng bán kính trăm dặm quanh tòa thành, không có sự hiện hữu của Titan. Tòa thành được chúa ban ơn.
Một vùng đất yên bình xuất hiện, những con người còn lại lên đường, hướng đến nơi họ cho là an toàn, niềm hi vọng cuối cùng trong tận thế. Loài người tụ tập ngày một đông, tất cả đều quy phục tòa thành để có thể được ở lại.
Lấy tòa thành cũ làm trung tâm, họ xây dựng lên những bức tường kiên cố. Những bức tường to lớn có chiều cao gấp nhiều lần bọn Titan. Liên tục cường hóa bức tường, 100 năm qua không khi nào ngưng nghỉ.
Nhờ đó mà suốt 100 năm, nhân loại không phải đối mặt với cơn ác mộng Titan. Nhưng chính khoảng thời gian yên bình đó đã làm cho con người dần tha hóa.
Sống trong yên bình suốt 100 năm qua, con người dần quên đi sự đáng sợ, chết chóc của bọn Titan.
Ngày hôm đó...
Với sự suất hiện của con Titan đó, bức tường Maria - Niềm tự hào của loài người, thành lũy đầu tiên bảo vệ con người khỏi giống loài Titan - Bức tường được cho là không thể công phá đã gục ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/98292/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.