- Lucas... Lucas... - Hannes vừa kêu vừa vội vàng quỳ xuống, luồn tay xuống dưới lưng Lucas, muốn đỡ cậu ấy lên cho tựa vào lòng mình.
Bị con Titan loại lớn đập trúng, tình trạng của Lucas bây giờ chẳng tốt tí nào. Miệng liên tục ọc ra máu tươi, bộ quân phục rách tơi tả cũng chuyển hết qua màu đỏ. Lúc chạm vào người Lucas, Hannes cảm thấy cơ thể cậu ta mềm nhũn. Có lẽ, xương nhiều chỗ đã vỡ vụn ra rồi.
- Anh... Han… nes... - Vừa mở miệng, máu lại ọc ra nhiều hơn, thấm cả vào quân phục của Hannes.
- Đừng nói gì hết, cậu sẽ không sao đâu...! - Muốn an ủi nhưng cổ họng như nghẹn lại, âm thanh tắc mãi trong cổ họng mà không tài nào bật được ra. Gian nan cất tiếng - Cố gắng lên, cậu còn vợ còn con...!! - Cổ họng mặn chát, khô khốc. Nước mắt không nén được mà lăn dài trên má.
Cả người run lên, Lucas không để ý đến thương thế mà lại mở miệng:
- Anh Hannes... Em đến chỗ Ely (vợ Lucas) đây... còn con em... nếu nó còn sống... thì thi thoảng... anh hãy để ý đến nó hộ em...!!! - Câu nói ngắt quãng nhưng rõ ràng. Với cơ thể trọng thương, không hiểu Lucas lấy sức lực ở đâu ra mà nắm chặt lấy cánh tay Hannes.
Hồi quang phản chiếu.
- Tôi sẽ coi nó như con của mình. - Mặc kệ nước mắt vẫn lăn dài, Hannes trả lời đầy chắn chắn.
Nhận được câu trả lời như mong muốn, Lucas nở nụ cười mãn nguyện: - Cảm ơ...! - Đầu gục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230947/quyen-2-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.