Vầng thái dương hơi nhô lên khỏi đường chân trời, hắt xiên những tia nắng sớm xuống thành phố cổ.
Những con Akuma đã thôi bắn phá từ khoảng giữa đêm. Cát bụi bị đạn pháo xới tung lên đã từ từ lắng xuống, trả lại sự trong lành cho không khí.
Martel, thành phố bị bỏ hoang nằm giữa một sa mạc khô cằn. Vùng đất này giáp biển nhưng lại không có mưa. Dòng biển lạnh chạy qua nơi đây keo kiệt không chịu chia sẻ một chút hơi nước nào cho lục địa mà chỉ có những cơn gió đêm, khô khốc và buốt lạnh.
Martel mang theo kiểu khí hậu đặc trưng của sa mạc, ban đêm lạnh giá với những cơn gió rít từ ngoài biển vào, còn ban ngày thì lại nóng như lò lửa với từng ngọn gió thổi từ sa mạc đến, khô khốc và bỏng rát vì vô vàn hạt cát lẫn theo.
May thay, bây giờ vẫn còn hơi sớm, mặt trời vẫn còn hiền dịu và gió thì chưa kịp đổi chiều. Mấy cây xương rồng kiên cường đâm sâu bộ rễ xuống đất, vươn mình chống chọi với bão cát khắc nghiệt. Một giọt sương sớm đọng giữa những bụi gai, ánh bình minh chiếu vào làm nó trở nên long lanh như một tấm huy chương cài trên áo người lính trận. Thời khắc này, Martel tự nhiên lộ ra một nét thơ mộng, hiếm hoi giữa vô vàn tháng năm dài cơ cực.
“Buổi sáng đẹp trời rất thích hợp để thông… à nhầm, đánh nhau!”
Thằng Minh đã từng nói như vậy trước khi bắt đầu một buổi tập hỗn chiến nào đó. Khi ngáp ra cái câu này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230870/quyen-3-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.