Trong bóng đêm lạnh lẽo, một bóng người đổ dài trên nên đường xỏi đá. Hai mắt Kanda nhắm nghiền nhưng mọi chuyển động của thế giới xung quanh đều không thoát được khỏi cảm nhận của cậu ta. Tiếng gió vi vu thổi qua tà áo, tiếng bước chân vội vã đằng xa, tiếng lũ Akuma và những cú pháo kích đì đùng. Còn có, tiếng tim đập trong lồng ngực của bản thân, tiếng ông ông rung động đòi chiến đấu của thanh Mugen bên cạnh vả cả tiếng những linh hồn khóc than.
Nhờ có dấu ấn “Bông Sen sinh mệnh” trên ngực nên bao nhiêu vết thương từ các trận chiến trước của Kanda đã hầu như khôi phục hết. Thế nhưng, dấu ấn hoa sen lại khuyết đi một cánh. Bao giờ cánh của bông hoa sen này rụng hết cũng là lúc cậu vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường.
Tiếng bước chân ngày càng gần và càng trở nên dồn dập. Lũ cướp Innocence, chúng chạy thẳng đến nơi này. Hừ lạnh một hơi, Kanda chậm rãi mở ra đôi mắt, lạnh lùng nhìn kẻ thù.
“Năm tên... Không thấy con búp bê đâu, chẳng lẽ chúng đã lấy được Innocence rồi? Cả kẻ sử dụng cước pháp nữa...? Hừ! Chỉ cần tiêu diệt sạch các ngươi, tất cả mọi chuyện đều sẽ được sáng tỏ”
Thầm nghĩ trong đầu, ánh mắt cậu tập trung cả vào năm kẻ đang lao nhanh đến chỗ mình. Không thèm quan tâm đến cả đàn Akuma đông nghìn nghịt trước mặt, Kanda bắt đầu động, hít sâu, nhìn thẳng, khí thế xung trận quen thuộc lập tức tràn ngập trong không gian.
- Cộp...!
Kanda bất chợt dậm chân, tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230824/quyen-3-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.