Cứng.
Đó là cảm nhận đầu tiên của Linh về thứ mình đỡ được bằng đôi chân trần. Nhưng không đau. Rất lạ...
Có vẻ, thứ này mang hình dáng tương đối tròn. Kích thước nhỏ hơn một chút và trọng lượng thì lớn hơn một chút, thế nhưng về cơ bản, nó cho cảm giác khá là giống với trái cầu mây mà Linh thường tập. Vậy là, như một thứ đã được luyện tập qua hàng ngàn lần, Linh bắt đầu tâng "Thứ đó" bằng đôi chân của mình. Càng ngày càng thuận chân và càng ngày càng thuần thục.
Sau vài lần tâng, dường như Linh đã hoàn toàn khống chế được nhịp độ nên em bắt đầu chậm lại. Cái "Thứ đó" cũng trở nên nhẹ nhàng chậm rãi, thanh thoát nhảy múa trên đôi chân thon dài.
Khi tốc độ giảm dần, hình dáng của cái "Thứ đó" cuối cùng cũng hiện ra rõ nét.
Một trái lựu đạn mỏ vịt tròn xoe tiêu chuẩn.
- Ực...! - Dường như, có rất nhiều tiếng nuốt nước bọt khó khăn phát ra cùng một lúc. Một giọt mồ hôi lạnh cũng vội vã thấm ra trên vầng trán của vài thằng.
Nhìn thấy rõ thứ mình đang tâng là cái gì, Linh cũng không kiềm chế được mà khẽ giật mình một cái. Không bình tĩnh thì dễ phạm sai lầm và:
- Tách... - Mu bàn chân đỡ lỗi và cái chốt lựu đạn bật ra trong sự ngỡ ngàng hốt hoảng của tất cả mọi người.
Có cảm giác như thời gian dừng lại trong một khoảnh khắc đó, cái chốt lựu đạn quay vòng trong không trung và nét mặt đang đông cứng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230791/quyen-4-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.