Đại Sảnh luôn là một nơi yên bình, theo đúng cái nghĩa mà mỗi người đều mong muốn. Ở nơi đây không tồn tại khái niệm về “Cái chết”, dù có không may bị thương thì cũng rất nhanh lành. Ở nơi đây không bị ép phải chiến đấu, cũng không phải chật vật tìm lời giải cho bài toán sinh tồn. Được thoải mái cười to, được tự cho phép mình đánh một giấc thật say mỗi tối và sớm hôm sau thức dậy là bữa sáng ngon lành. Mặc dù đôi khi, nó cũng bị quậy tưng bừng lên bởi mấy thằng trẻ trâu đầu đất, thi thoảng lại xảy ra đánh lộn chỉ vì anh em tranh giành một miếng ăn vớ vẩn, hay nói xoáy trêu chọc nhau đủ kiểu cho đến khi có đứa không chịu được mà giã cả nắm đấm vào mồm thằng đối diện. Có nhốn nháo, có hỗn loạn, thế nhưng… đó không phải cũng là biểu hiện của sự “Yên bình” ư?
Cả không gian lúc nào cũng tràn ngập một thứ ánh sáng nhu hòa không chói mắt.
Bên dưới ánh hào quang của {Cánh Cửa Chân Lí}, cả tiểu đội lại quây quần, ngồi bệt dưới đất giống như một nhóm bạn trẻ đang đi picnic. Chỉ là thay vì tụ tập quanh đống lửa trại, bọn nó lại vậy lấy con Akuma sóng âm thanh, một thứ vũ khí chiến tranh, một cỗ máy giết người hàng loạt.
Ba thằng huynh đệ băng Sói Lốc đã hồi sinh lại sau vụ đồ sát kinh hoàng để chào đón sự ra đời của một vị Thầy Trừ Tà. Vừa mới tích hợp thành công với Innocence, vậy mà liền lập tức tiêu diệt được ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230786/quyen-4-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.