Đại Sảnh là một không gian công cộng, nó luôn “Mở” cho bất cứ đứa nào mang tư cách Luân Hồi Giả. Việc nhìn từ Đại Sảnh vào trong một phòng cá nhân hầu như là bất khả thi khi cánh cửa đó đã đóng lại, thế nhưng, nếu thực hiện ngược lại thì không có khó khăn như vậy. Chỉ cần được công nhận là một Luân Hồi Giả, vậy thì mọi việc liền dễ dàng hơn rất nhiều. Người ta chỉ cần “Muốn” thôi, vậy thì bất cứ khi nào, bất cứ ở đâu đều có thể “Ngó” nhìn ra ngoài Đại Sảnh.
Trong không gian cá nhân của Thủy, một căn phòng hình tròn vốn đã không quá rộng rãi, bây giờ lại chen chúc một đám người. Mấy cô gái sau khi vùng vẫy thỏa thích ở hồ nước nóng đều kéo hết vào đây. Hình như, ngoài bé Ni với bản năng trở về bên thằng Thi do ảnh hưởng từ bản hợp đồng quỷ dữ ra thì chẳng có ai muốn về phòng riêng của mình cả. Người mới thì có vẻ vẫn còn sợ hãi vì chưa thoát được hẳn ra khỏi ám ảnh từ bản đồ trước, đứa cũ thì không chịu được cô đớn, lại lấy cớ gia tăng tính đoàn kết, ai cũng có một lí do cho riêng mình.
Căn phòng ngủ với vách tường tròn không quá rộng, giường đã bị bỏ đi, thay vào đó là một tấm thảm dày phủ kín nền nhà. Vài tấm đệm trải ra lung tung, mấy cô gái thì người quỳ người ngồi, có người lại trực tiếp nằm dài ra, lẫn lộn với nhau trên đó. Sát vách tường dựng đứng vài món đồ gia dụng, một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230777/quyen-4-chuong-16.html