Theo một tiếng hét chói tai của thằng Minh, cả một khoảng không gian đại sảnh lập tức sôi trào hẳn lên. Ngay sau đó là từng khay, từng khay đồ ăn lần lượt hiện ra theo vài động tác đơn giản của mấy cô gái trẻ. Gì thì gì chứ một vài điểm đứa nào cũng có, bọn nó túng thiếu thật đấy, nhưng chưa có đến mức thiếu cả ăn. Thằng Minh kêu đói, vậy đổi đồ ăn ra cho nó thôi.
Như một thứ phản ứng có điều kiện, nhìn thấy đồ ăn, thằng Minh lập tức thò tay ra bốc. Bên cạnh, thằng Thi vốn không cảm thấy đói nhưng cũng đang thực hiện động tác bốc y như vậy.
Cơ thể tự chuyển động theo bản năng, sau khi tọng đầy một mớ thức ăn vào miệng, thằng Minh đang trợn mắt lên để chuẩn bị nuốt xuống thì bỗng nhiên:
- Ớ…! – Như chợt nhớ ra điều gì đó, nó giật mình.
- Phù… Phù…! – Nhổ vội thức ăn trong mồm ra, Minh lầm bầm tự chửi – Mẹ kiếp! Mình làm các đếch gì thế này…? – Rồi nó quay ra hô với bọn bên cạnh – Không phải là anh đói, là con Châu Chấu.
- Ồ…!!! – Khẽ ồ lên như vỡ lẽ, cả bọn đồng loạt gật đầu. Sau đó thì, cả lũ lại nháo nhào lên một trận, bầu không khí chẳng khác nào khi trước, chỉ là bây giờ, sự chú ý đã chuyển từ thằng Minh sang người em Châu Chấu.
- Thịt gà… Thịt gà…! – Là tiếng thằng Thi. Thằng này đang cầm cả con gà quay cực lớn trong tay, vừa hô vừa ra sức xé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kho-du-lieu/2230776/quyen-4-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.