Editor: Puck
Lâm Khinh Ngữ muốn coi Tô Hạ thành người trong gia đình mang đi dã ngoại, lúc cô nói quyết định này cho Tô Dật An, sắc mặt Tô Dật An không được tốt lắm. Lâm Khinh Ngữ biết nói không chừng Tô Dật An ăn giấm của Tô Hạ, nên vội vàng giải thích: “Cô ấy là bạn tốt nhiều năm của em, nói là người nhà của em cũng không có gì không ổn.”
“Còn anh đây?”
Sau khi Tô Dật An nghe Lâm Khinh Ngữ kể lể và phân trần, hỏi ba chữ này, cẩn thận nghe, vẫn nghe thấy một chút uất ức ở bên trong.
Lâm Khinh Ngữ chớp mắt, ngơ ngác nhìn anh một lát: “Anh... Ở trong nhà, tiếp tục lên lớp là được.”
Thật ra Tô Dật An rất chán ghét dã ngoại, việc đó có liên quan đến ký ức đau đớn lúc nhỏ của anh, cho nên Lâm Khinh Ngữ hoàn toàn không ngờ, Tô Dật An thế nhưng lại bởi vì mình mang Tô Hạ đi chơi mà không vui.
Tô Dật An liếc nhìn Lâm Khinh Ngữ, quay đầu: “Tùy em.” Anh nói như vậy xong, gắn tai nghe lên tiếp tục xem sách.
Lâm Khinh Ngữ bĩu môi, thấy Tô Dật An cáu kỉnh là chuyện mới mẻ như thế, nhưng không náo loạn cũng không có việc gì, cô biết Tô Dật An sẽ không thật sự tức giận với cô. dieenddafnleequysddoon
Cách vài ngày, Lâm Khinh Ngữ cất xong đồ nọ kia, mang theo Tô Hạ và người công ty cùng nhau đi leo núi dã ngoại, cô hoàn toàn không ngờ, khi cô đến công ty tập hợp, lúc ngồi lên xe buýt, thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-ngu/1918312/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.