Editor: Puck -
Khi đến kỳ nghỉ đông, lễ mừng năm mới, Lâm Khinh Ngữ trở về nhà một lần, trong nhà cũng không có thân thích nào muốn tới, một nhà ba người yên lặng ăn một bữa cơm tất niên, buổi tối khi ngồi chung trên ghế sa lon trầm mặc xem tiết mục cuối năm, Phan Quyên đột nhiên hỏi Lâm Khinh Ngữ một câu: “Nếu tìm được bạn trai, vào lễ mừng năm mới vẫn mang về nhà xem một chút đi.”
Lâm Khinh Ngữ suy nghĩ một chút rồi đáp một câu: “Năm nay anh ấy đi nước Mỹ đón xuân với người nhà, sang năm mang về thôi.”
“A, là ra nước ngoài hả.” Phan Quyên nỉ non một câu, “Biết tường tận nhiều, về sau gả đi không phải chịu khổ.”
“Ừhm.”
Cũng đôi câu quan tâm bình thường như vậy, sau đó không nói gì nữa.
Khi sắp mười hai giờ Phan Quyên đi nấu sủi cảo, nhìn tóc mẹ gần như đã bạc hết, trong lòng Lâm Khinh Ngữ đau xót, rốt cuộc là mẹ, đời này Lâm Khinh Ngữ có thể nhớ tới chuyện lúc trước còn cảm thấy tức giận đau khổ, không cách nào tha thứ, nhưng cùng với đó khi nghĩ tới sau này mẹ càng ngày càng ít thời gian, cô cũng sẽ vì mẹ mà cảm thấy đau lòng.
Lâm Khinh Ngữ đi vào phòng bếp, giúp Phan Quyên bưng nồi nước hơi nặng lên bếp lò, sau đó hỏi mẹ, “Nấu bao nhiêu cái?”
Giống như đã quá lâu không nghe Lâm Khinh Ngữ nói chuyện như vậy với mình, Phan Quyên ngẩn ra ở sau lưng con gái, không trả lời, khi Lâm Khinh Ngữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-ngu/1918309/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.