Tô Dật An ở lại nơi này, mà lưu lại theo anh, còn có một việc càng ngày càng cực kỳ bồi hồi trong lòng Lâm Khinh Ngữ -
Thời gian của cha cô, không nhiều lắm.
Lâm Khinh Ngữ biết đó là một ngày kia, bởi vì từng ấy năm tới nay mỗi một năm tết đến cũng vào ngày đó Lâm Khinh Ngữ đi thăm cha. Cái gì cô cũng biết, chính vì vậy, mỗi ngày cô càng giãy dụa và giày vò hơn.
Cô bắt đầu càng ngày càng không muốn đến trường, cô bắt đầu mỗi ngày đều quấn lấy cha. Thậm chí cô bắt đầu muốn thay đổi vận mệnh của cha. Nhưng mà, dường như không có tác dụng gì.
Khi ngày đó tới, Lâm Khinh Ngữ không muốn đi học, cô quấn lấy cha, cũng không muốn để cha ra cửa, nhưng cha Lâm không để ý đến cô “Quấy nhiễu”. Ông vừa bắt đầu an ủi Lâm Khinh Ngữ, nói lời khuyên bảo, đến cuối cùng, lại cho rằng Lâm Khinh Ngữ đang cố chấp đùa giỡn, trầm mặt dạy dỗ cô, để cho cô “Hiểu chuyện”.
Từ sau khi thu nhỏ lại, cho tới bây giờ Lâm Khinh Ngữ đều rất may mắn chuyện của mình đều có thể dùng “Còn nhỏ” để giải quyết, nhưng mà giờ phút này, cô cảm nhận sâu sắc được thân là đứa nhỏ yếu ớt.
Cô bị cha túm đi trường học, suốt dọc đường đến trường, bởi vì biểu hiện hôm nay của Lâm Khinh Ngữ không tốt, cha Lâm còn đặc biệt đánh tiếng với cô chủ nhiệm lớp. Ở cửa ra vào thấy Lâm Khinh Ngữ bắt đầu tự học, mới xoay người rời đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-ngu/1918298/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.