Editor: Serena Nguyen
Lâm Khinh Ngữ không nhớ rõ hôm đó cô ngủ thế nào, chỉ là đợi cô mở mắt ra, cô nhìn thấy đèn trần hết sức quen thuộc trong trí nhớ. Vậy mà bởi vì quá lâu chưa nhìn thấy nó, Lâm Khinh Ngữ có cảm giác mình đang nằm mơ.
Cho đến khi cửa phòng bị đẩy ra, giọng nói còn trẻ trung của Phan Quyên vang lên ngoài cửa thì Lâm Khinh Ngữ mới hiểu ra, đây không phải là mơ, đây là sự thực.
Bởi vì ngày hôm qua lúc ở đu quay khổng lồ cô vô tình nói ra nguyện vọng, được Tô Dật An đồng ý, cho nên bây giờ......
Trở lại tuổi thơ rồi.
"Khinh Ngữ, dậy ăn sáng đi con, hôm nay con phải đi học, đừng đến trễ."
Giọng nói của Phan Quyên vừa trẻ trung vừa dịu dàng, chưa trải qua nỗi đau khổ phải chịu tang chồng, Lâm Khinh Ngữ ngồi dậy, sững sờ nhìn về phía bà, sau đó nhìn quanh bốn phía. Trí nhớ tuổi thơ và thực tế cực kỳ giống nhau, tạo nên một cảm giác cực kỳ kỳ diệu khiến Lâm Khinh Ngữ nhất thời không thốt lên lời.
Cô chỉ sững sờ xuống giường, phát hiện mình lại gãy một chân, chân còn đang bó thạch cao.
Cô nhớ lại, nghỉ hè ở tiểu học, vì đánh nhau với em trai, có một lần cô nhảy từ lầu hai xuống, té gãy chân.
Cho nên...... Bây giờ là trở lại lúc đó sao.
Trong lúc cô sững sờ, Phan Quyên giúp cô mặc quần áo và đi giày, sau đó đi rửa mặt, chống nạng đi tới cạnh bàn ăn ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-ngu/1918291/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.