Editor: Puck
Mười hai giờ trưa ngày hai mươi sáu, Tô Dật An gần như máu lạnh vô tình bổ sung xong hết thời gian anh bị trễ trong tiếng người la lên chết đói liên tiếp trong giảng đường trong nháy mắt, cuối cùng tuyên bố tan học, các sinh viên thu sách, tranh nhau đi ra lớp học.
Lâm Khinh Ngữ lẳng lặng nhìn Tô Dật An thu dọn sách giáo khoa của anh đâu vào đấy. Chu Hưng bên cạnh đã thu xong đồ, hỏi Lâm Khinh Ngữ: “Đi ăn cơm không? Không phải sáng nay thức dậy cậu muốn làm người chăm chỉ sao, xế chiều đến phòng tự học?”
Lâm Khinh Ngữ khoát tay áo: “Cậu đi trước đi, hôm nay tôi có chuyện khác.” Vừa mới dứt lời, thấy Tô Dật An dã thu xong đồ đi ra ngoài giảng đường, Lâm Khinh Ngữ ngay cả chào hỏi cũng chào một tiếng với Chu Hưng, vừa giật túi xách, nhanh như mèo, giống như trộm đi theo.
Cô thật sự hiếu kỳ với việc Tô Dật An đột nhiên xuất hiện.
Cô muốn biết, có phải Tô Dật An giống như cô, để biến hóa chung quanh vào trong mắt, hay vẫn giống như những người khác, luôn sống cuộc sống của mình.
Nếu như là người phía trước, thấy Lâm Khinh Ngữ biến thành đàn ông, sao lại không giật mình đây?
Chẳng lẽ không nhận ra cô? Nhưng ánh mắt kia của anh hoàn toàn không giống như không quen cô! Nếu như là anh, vậy trước nay anh đi đâu? Sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
Lâm Khinh Ngữ đi theo sau lưng Tô Dật An vài phút, nhìn phương hướng rời đi của anh, cảm giác hoang mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-ngu/120932/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.