Lâm Khinh Ngữ đứng lên, vỗ vỗ thân cây: "Chia sẻ với anh một trận, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi! Cám ơn anh! Hôm nay tôi đi trước đây." Lâm Khinh Ngữ nhảy xuống rễ cây, đi hai bước, lại quay đầu lại, "Đúng rồi, anh nói anh sẽ nguyền rủa người khác, thật ra là giả đúng không?"
Lâm Khinh Ngữ ngẩng đầu nhìn anh: "Cả buổi chiều tôi không tới, vậy mà anh còn chưa ra tay, bình thường nhìn anh cũng không phải là một người tốt tính, cho nên chắc là anh không biết nguyền rủa gì gì đó nhỉ? Cẩn thận nghĩ lại, mấy ngày nay anh trừ nói chuyện thì hình như cũng chưa từng làm chuyện gì khác, có phải anh trừ nói chuyện, cái khác đều không làm được, đúng không?"
Không phải cô đang ở trong một cơn suy sút uể oải à? Tại sao đột nhiên lại phản ứng kịp vào thời điểm này?
Chỉ có điều phản ứng kịp cũng không sao, Tô Dật An còn chuẩn bị một sọt lớn lời lừa dối cô......
Nhưng anh còn chưa kịp nói ra câu nào, Lâm Khinh Ngữ đã đứng dưới tàng cây, vỗ vỗ thân cây của anh, một dáng vẻ cô rất hiểu nói: "Tôi hiểu rõ tôi hiểu rõ, tôi hiểu nỗi khổ sở của cụ già ở goá, có điều anh đừng dùng mấy thủ đoạn hạ lưu như vậy dọa tôi sợ được chứ! Mấy ngày nay anh nghe tôi phàn nàn đủ thứ chuyện, có trợ giúp rất lớn đối với việc khôi phục tâm tình của tôi, sau này cho dù anh không uy hiếp tôi, tôi cũng sẽ tới thăm anh, đừng gấp gáp, đừng đau lòng."
Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-ngu/120930/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.