Lá bùa đặt mua trên Taobao đã tới, Lâm Khinh Ngữ cất lá bùa vào vị trí túi áo ở trước ngực mình, vỗ vỗ vài cái, sau đó hùng dũng hiên ngang, chí khí ngút trời đến chỗ cây yêu kia……
Bàn bạc về vấn đề nghỉ phép.
Cô không có dũng khí lên gân với cây yêu kia. Bởi vì vô số những tác phẩm điện ảnh và tiểu thuyết đều nói cho Lâm Khinh Ngữ biết rằng, không biết tự lượng sức mình mà đối đầu với yêu quái thì không bao giờ có được kết cục tốt đẹp, trước khi cô thăm dò đươc nguồn gốc lai lịch của cái cây yêu đó, thì sẽ không làm gì hết.
Cô chỉ muốn tranh thủ một chút quyền lợi thích hợp cho bản thân mà thôi.
“Đại thần, ngài có biết thế giới của chúng tôi đã bước sang thế kỷ 21 rồi không? Chúng ta đang ở nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, chúng ta là một quốc gia pháp trị, chúng ta có một đạo luật tên là “Luật lao động”, ngài……”
“Ừ, ngài mai cô có thể không cần phải đến nữa.”
“Căn cứ theo Luật lao động điều thứ…… khụ……”
Lâm Khinh Ngữ đứng dưới bóng cái cây to đang định văn thơ lai láng một phen xem sao, không ngờ lời vừa mới đến đầu lưỡi, thì cái cây kia đã nói thẳng toẹt ước muốn trong lòng cô ra rồi. Hạnh phúc đến quá đột ngột khiến cô nhất thời không thể tiếp nhận được ngay, “ngày mai tôi có thể không cần đến sao?”.
“Ừ.” Tô Dật An đang mải nghĩ, trong mấy ngày đến thế giới này, về cơ bản thì mỗi buổi tối Lâm Khinh Ngữ đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-ngu/120926/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.