Tiếp giáp với cực bắc của sông Băng chính là những cồn cát chảy và thời tiết khắc nghiệt. Ở nơi đó, ban ngày nắng gắt chói chang, ban đêm tuyết bay ngàn dặm. Nếu không phải vì thương đội muốn tiết kiệm chút thời gian, chắc chắn bọn họ sẽ không chọn con đường này. Hơn nữa, nơi này còn sát đường biên giới nên đa số người ở đây là đồng bào dân tộc thiểu số. Trong vài năm trở lại đây, đường biên giới luôn không ngừng xảy ra cuộc tranh chấp lớn nhỏ, xung đột mâu thuẫn đang trên đà bùng nổ. Thường thường sẽ có mấy tên cướp trên sa mạc hoặc là nhóm sát thủ lang thang đến nơi này để giết người cướp của.
Nhưng tên khét tiếng nhất trong số bọn chúng là một gã mặc đồ đen, trên đầu hắn đội một chiếc mũ màu đen có rèm, trong tay cầm một thanh đao ngắn, hắn chính là đao khách "Vân Trung Tuyết"- Phú Tuyết Y.
Không ai biết hắn đến từ bộ tộc nào và cũng không có người nhìn thấy được bộ mặt thật của hắn. Lý do rất đơn giản, bởi vì tất cả những ai từng nhìn thấy khuôn mặt hắn đều đã trở thành vong hồn dưới lưỡi kiếm của hắn. Những thương gia buôn bán vận chuyển hàng hóa ở biên giới mỗi khi nghe ai đó nhắc tới cái tên Phú Tuyết Y này đều nơm nớp lo sợ trong lòng, bởi vì vị đao khách này chính là một tên ác quỷ giết người không chớp mắt, chỉ cần nhóm người nào bị hắn chặn đường, từ người đến động vật một cái sinh vật sống đều không tồn tại.
Những bá tánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khinh-cuong/1680831/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.