Mạnh Lâm Phong nắmlấy tiểu huynh đệ của mình nhanh chóng tiến vào trong cơ thể của PhượngKhuynh Ca chỉ thấy nhuỵ hoa nhanh chóng toát ra một lượng lớn mật hoa
"Uh, này cái không sai." Phượng Tử Thịnh từ một ngón tay tiến vào phía bêntrong tiểu cúc huyệt chuyển động cấm vào rồi lấy ra đợi cho nó thích ứng với một ngón tay lại thêm một ngón tiến vào.
Từ trên trán củaPhượng Khuynh Ca có thể thấy được mồ hôi đang ứ động lăn dài trượt theokhuôn mặt kiều diễm rơi xuống. Cả người cô như một khối băng đông cứngkhông dám nhúc nhích. Hai tên vô lại này bọn họ sao có thể nháo tới mứcnày chứ? Tại sao có thể đem cái ‘địa phương’ đó mà ra làm chứ? Hừ! tứcchết cô mà.
Mạnh Lâm Phong nuốt nuốt nước miếng hô hấp càng trởnên nặng nề. Phượng Khuynh Ca nghe thấy âm thanh phát ra từ Mạnh LâmPhong mới nhớ tới mình đã bỏ quên một chuyện trọng yếu.
Vừa rồi... Mạnh Lâm Phong giống nhau kêu tên anh hai của cô? Chẳng lẽ hắn đã phục hồi trí nhớ?
“A..” Phượng Khuynh Ca vừa định lên tiếng hỏi Mạnh Lâm Phong nhưng ngay lúcnày Phượng Tử Thịnh đã cấm vào phía bên trong ba ngón tay. Cảm giác này. Ân! Quả nhiên rất kỳ lạ mà cô cư nhiên cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Um…” Phượng Khuynh Ca khẽ rên một tiếng gắt gao nắm lấy hai vai của Mạnh Lâm Phong, móng tay dài đâm sâu vào trong da thịt hắn lưu lại những vết cào ửng đỏ.
Dưới anh đèn Phượng Khuynh Ca giống như một viên ngọctoả sáng, da thịt trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-vat-hi-sinh-tro-thanh-nu-chinh/2317895/quyen-1-chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.