Nhiệt độ cao của võng hồng giằng co chừng hai tháng, dưới sự đánh chết cũng không cho buổi biểu diễn mèo tiếp đãi của cửa hàng trưởng Lâm, rốt cuộc đã không khoa trương thế nữa.
Mặc dù lưu lượng khách đã bay lên một bậc so với trước khi hot, nhưng thật sự đã tốt hơn nhiều so với mỗi ngày tràn đầy trước đó.
Lúc này cửa hàng trưởng Lâm cũng đột nhiên ý thức được, cô chính là cái loại người không xứng có bàn tay vàng quá mạnh kia, mới chỉ có cái dị năng nhỏ là có thể giao lưu với mèo kéo theo chút tình huống thế kia đã khiến cô cảm thấy mệt mỏi quá rồi, lại để cô lấy được cái bản lĩnh có thể thay đổi thế giới gì đó cũng là lãng phí.
Ố kề, suy cho cùng vẫn là bởi vì cô cái gì cũng chẳng thiếu, cho nên căn bản là không có động lực để bức thiết đòi hỏi cái gì hết.
“Ai…… thời gian nhoáng cái đã vào hạ, Thân Sĩ cũng rời khỏi quán trà hai tháng.” Sờ lên chú Ragdoll cọ bên chân cô chạy qua, cửa hàng trưởng Lâm từ áo tay dài của thời trang mùa xuân đã đổi thành áo tay ngắn trang phục mùa hè đưa mắt nhìn chung quanh trong quán, giờ này vừa lúc không có khách, cho nên giờ cô phát huy thật tự do, “Quả nhiên trong quán trà không có con nào mang quýt thì không quá thoải mái, mình phải tìm mèo lão đại giới thiệu chút mèo mới đến đây.”
“Cửa hàng trưởng, chị nói cứ như là trong cung muốn bắt đầu nhận người tuyển tú ấy.” Thang Hiểu Nhã đút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801362/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.