“Viên Viên.” Lâm Lan đi về phía chú mèo lông dài ngồi quay lưng về phía bọn họ, nhẹ giọng gọi to tên nó, cũng lấy một cây que mèo ra xé mở, “Viên Viên nhìn đây này, chị mời em ăn đồ ăn vặt nha.”
Chú mèo trước đó bởi vì đau đớn mà hờ hững với người lập tức quay đầu, mắt mèo mở tròn tròn.
“Meo……” (Vì sao em có thể nghe hiểu chị?)
Đương nhiên là Lâm Lan không có khả năng trả lời nó vấn đề này trước mặt nhân loại, cô chỉ là cười lắc lắc que mèo: “Chị là người mà người nhà em mời đến giúp em giải quyết vấn đề, em có gì phiền não đều có thể nói với chị, chị sẽ nghĩ cách giúp em giải quyết nha.”
Lâm Lan tới không bao lâu đã tìm được một cọc bệnh táo bón trên người mèo, trình độ tin phục của cả nhà khách hàng đối với cô lập tức liền tăng lên hơn phân nửa.
Đặc biệt là sau đó cô đi về phía con mèo, vừa cười chào hỏi với mèo vừa ngồi xổm xuống tiếp cận, Viên Viên sẽ cảnh giác với người xa lạ thế mà chẳng những không chạy trốn, còn chủ động thò đầu ra ngửi tay cô, sau đó để mặc cho sờ đầu hoàn toàn không cắn người, còn kêu meo meo với cô như kiểu làm nũng, y như cáo trạng vậy, cả nhà này lại không dị nghị gì với lời Lâm Lan nói nữa.
Ờm…… Người nhà họ Viên xác thực không đoán sai, mèo nhà bọn họ thật sự đang không ngừng cáo trạng đấy.
(Nơi này tuyệt không tốt! Khắp nơi đều là đồ đáng ghét xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801350/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.