Trước kia cứ nói ỷ thế hiếp người, giờ đây cửa hàng trưởng Lâm là cậy thế khinh mèo cũng không đỏ mặt chút nào.
Cô nhưng là người văn minh, người văn minh sao có thể đánh mèo chứ? Nhưng nếu là mèo khác đi đập mèo vậy thì liền không liên quan tới chuyện của cô.
Mèo rừng mang theo phần không phục đối với nhân loại kia, dũng cảm tiếp nhận cái hạng không thể nào khiêu chiến ấy.
Vì thế hai gã nhân viên lo lắng chờ ở ngoài, liền thấy cửa hàng trưởng của bọn họ chân trước mới từ phòng nội trú đi ra đóng cửa chặt chẽ, chỗ sau lưng liền truyền đến các loại âm thanh gào rống cùng lăn lộn xuất hiện lúc mèo đánh nhau.
“Không sao chứ?” Nghe động tĩnh bên trong, trong lòng đại tiểu thư run sợ, Tống Tân Dân cũng là nhíu mày mím chặt cánh môi.
“Không sao.” Cửa hàng trưởng phi thường bình tĩnh, quay đầu nhìn bọn họ, “Sáu con đánh một con bọn em còn sợ lật xe?”
Hai người: “……”
“An tâm đi, chị đã dặn dò đám Mặc Mặc rồi, chỉ là cho nhóc con đó một chút giáo huấn, sẽ không thấy máu.” Trong lòng cửa hàng trưởng Lâm sớm có tính toán, cũng không ngại mà nói cho đám công nhân nghe, “Grey nó không chịu nghe lời người, vậy thì cũng nên nghe lời mèo chứ.”
Động tĩnh mèo đánh nhau không gạt được các khách khác trong quán, ngay từ đầu bọn họ còn có thể vờ bình tĩnh ngồi tại chỗ, về sau đều là tò mò nhìn về phía khu phòng nội trú nhân viên.
“Cửa hàng trưởng đây là đang thuần mèo sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801340/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.