*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mấy phút sau, phòng cũ Lâm gia, đại tiểu thư ôm Chinchilla ngồi trên sô pha đã lúm đồng tiền như hoa, TV trên tường đang chiếu gameshow trong ngày Tết, trong tiếng nhạc hỗn hợp có tiếng cười vui ha ha, một chút cũng không nhìn ra được cảm xúc khi khóc thảm ở lầu 2.
“Đến, Tiểu Vương, ăn trái cây!” Vương Tú Chi bưng đĩa trái cây đã cắt xong lên bàn trà, nhiệt tình chiêu đãi cô nàng này.
“Cảm ơn bác gái Lâm.” Vương Giai Y lập tức đứng dậy nói cảm ơn, trên mặt có chút xấu hổ, “Đột nhiên thăm hỏi, con cũng không có mang chút quà tới đây…”
“Không cần không cần.” Mẹ Lâm liên tục khoát tay, “Con một cô gái ở chỗ này qua Tết cô đơn, tới ăn bữa cơm mà thôi, không cần thiết như thế. Quán trà của Lan Lan nhà bác thời gian này cũng được con chiếu cố không ít.”
“Vương tiểu thư, cô cứ an tâm ngồi ở đây xem TV đi.” Lâm Lan cũng cười tiếp đón, “Hồi nữa tôi cũng sẽ gọi Tống Tân Dân lên.”
Vương Giai Y cũng gọi, không có đạo lý không cho đồng chí Tiểu Tống tới a, dứt khoát cũng cùng gọi luôn đi.
Một hồi điện thoại gọi xuống, kết quả người ta đã đi ra ngoài sưu tầm phong tục rồi, có điều đáp ứng lúc giờ cơm sẽ tới.
“Tiểu Tống không đến?” Mẹ Lâm nghe được điện thoại hỏi một câu.
“Ừm, phải buổi tối.” Lâm Lan trả lời.
“Vậy thì thật là tốt.” Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801332/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.