Đêm tết ông Táo hôm đó, nhà họ Lâm liền đóng cửa không buôn bán.
Mặc kệ là hàng rượu và thuốc lá hay là quán trà mèo đều kéo mành cuốn xuống hết, chính thức không tiếp tục kinh doanh, trù bị ngày Tết của mình.
Bởi vì phải đóng cửa mấy ngày, Lâm Lan đem giá mèo đi có thể di chuyển nhẹ nhàng cùng mấy vật linh tinh bát mèo đệm mèo trong quán trà đều mang cả lên phòng mới của bản thân ở lầu 3, dù sao mấy con mèo nhỏ nghỉ cũng cần chỗ hoạt động càng rộng rãi hơn, chút chỗ của phòng khách ở nhà cũ này không đủ cho mười mấy con mèo phát huy.
Cái việc này cũng không phải một mình cô làm, Tiểu Tống làm nhân viên duy nhất trong tiệm không về nhà qua tết tự nhiên là giúp đỡ cùng nhau phụ một tay.
"Tiểu Tống, cậu không quay về, không bằng liền đến nhà tôi qua Tết đi." Chuyển xong hết tất cả đồ vật tới phòng mới rồi, Lâm Lan nói một câu với nhân viên nhà mình, "Một mình qua Tết cũng quá vắng lạnh, liền đến nhà tôi kiếm bữa cơm tất niên đi, cũng xem như là một chút phúc lợi cho nhân viên của quán trà."
Chủ thuê nhà kiêm lão bản chiếu cố bản thân như vậy, Tống Tân Dân có chút xấu hổ: "Sẽ không thêm phiền phức cho nhà cửa hàng trưởng chị* chứ?"
*: Vì lúc này làm việc cho chị cũng lâu rồi mà anh này cũng nhỏ hơn chị Lan nên mình hơi chuyển cách xưng hô chút nha.
"Không phiền phức, không phiền phức." Lâm Lan khoát tay, "Tôi đều đã thương lượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801330/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.