Bầu trời ngoài cửa sổ âm trầm.
Trong phòng khách mở đủ máy sưởi, Tào Vũ Trạch ôm một quyển album trong ngực dựa vào ghế sô pha hai mắt vô thần mà nhìn bên ngoài, chỉ cảm thấy tâm tình của mình còn bết bát hơn so với khí trời bên ngoài.
Album nửa mở trong ngực anh, có thể nhìn thấy ảnh chụp của anh ấy với một con Mỹ ngắn, có ảnh chụp chung anh nâng lấy mèo con mới lớn chừng bàn tay thời đại học, cũng có ảnh chụp anh nói lời từ biệt với mèo con khi bắt đầu vào công ty của nhà học tập rèn luyện, cũng có ảnh chụp chung anh với mèo con cùng nhau mặt dán mặt ôm nhau trong nhà… thời điểm gần nhất, vẫn là ảnh ba tháng trước.
Trong ảnh, mèo vằn hổ màu bạc đã gần 3 tuổi đội mũ sinh nhật đáng yêu, được bế đứng thẳng trước bàn thấp, hai cái móng vuốt nhỏ vịn mép bàn, phía trước chính là một cái bánh sinh nhật hình mặt mèo, hình trang trí phía trên viết chữ — 【Duy Duy ba tuổi vui vẻ! 】
“Sao lại không tìm thấy…” Tào Vũ Trạch tự lẩm bẩm, ánh mắt thả rỗng một mặt không hiểu, “Anh thừa nhận thời gian này hơi bận một chút, nhưng mà cũng nói người làm trong nhà phải chiếu cố em tốt… Sao đột nhiên em lại chạy chứ…”
Duy Duy đã mất một tháng, từ lúc điên cuồng tìm kiếm ban đầu, đến bây giờ đã suy sút bất lực, không ai biết nỗi dày vò của Tào Vũ Trạch khoảng thời gian này.
Lúc này, chỗ thang đu thông với lầu hai một người phụ nữ chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801318/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.