Công ty dọn nhà thật chuyên nghiệp, nếu mà không có cách nào mang đồ dùng trong nhà lên từ cửa thang lầu thì bọn họ còn có cần cẩu chuyên môn đem đồ bỏ vào từ cửa sổ. Mỗi một kiện gia cụ đều được bọc chặt chẽ bởi giấy dày, cam đoan mỗi một kiện gia cụ sẽ không xuất hiện tình huống bị đụng hư trên đường khuân vác.
Lâm Lan không biết gia cụ này vẫn là đẳng cấp gì, nhưng nhìn đốc công phụ tránh chỉ huy khuân vác kia cứ thường thường rống một tiếng “Cẩn thận một chút! Cẩn thận hơn chút!” “Đừng để đụng tới!” cùng với cái biểu lộ căng cứng của đám thợ cả hợp lực khuân vác kia, dùng đầu gối mà nghĩ cũng biết đáp án.
Cho nên nói... Vì cái gì?
“Cái này ba biết.”
Buổi tối, nhà họ Lâm cùng nhau kết thúc công việc về nhà tập hợp cùng một chỗ nói chuyện phiếm, lúc Lâm Hữu Dư ký hợp đồng với tiểu thư nhà giàu kia cũng thuận mồm hỏi qua một câu, đối phương cũng sảng khoái trả lời.
“Cô bé kia gọi là Vương Giai Y, đến từ thành phố kế bên, nói là náo mâu thuẫn với trong nhà không muốn về qua Tết, liền chuyển đồ vật trong phòng mình đến thành Tây ở. Tính du lịch giải sầu ở đây nửa năm ba tháng, về sau nhìn tình huống lại nghĩ thêm có trở về hay không.” Cụ thể là mâu thuẫn gì, loại chuyện riêng tư này đương nhiên là sẽ không nói rõ.
Những người khác trong nhà họ Lâm nghe xong cùng nhau im lặng.
Bà nội Lâm dẫn đầu không vui: “Mấy đứa nhỏ hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801316/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.