Bây giờ con không học tập cho giỏi, về sau trưởng thành cũng chỉ có thể XXXX…
Thật sự là một kiểu câu quen thuộc, từ nhỏ Thang Hiểu Nhã đã nghe qua rất nhiều bản cũ của tổ từ đặt câu này, dù sao điểm trung tâm dù biến hóa bao nhiêu cũng không tách khỏi bản chất, vốn dĩ nghĩ đến nhiều năm như vậy hẳn đã sớm thoát khỏi, không nghĩ tới thế mà lại nghe thấy lúc cô dạo cà phê mèo.
Ngữ khí cùng kiểu câu này đều quá quen thuộc, quen thuộc đến mức Thang Hiểu Nhã có chút ngứa răng, thật muốn trực tiếp mở miệng dỗi người á.
Không được không được, phải kính già yêu trẻ, hơn nữa cãi nhau trong tiệm người khác không tốt, bình tĩnh bình tĩnh…
Bình tĩnh cái quỷ á! Thang Hiểu Nhã vừa mới chuẩn bị phát ra giọng chế giễu, nói cho lão thái bà đằng trước rằng người bà vừa đưa ra ví dụ nhưng thật ra là chủ quán, tiếng chuông khi cửa lớn bị đẩy ra đột nhiên vang lên.
Một người đàn ông mặc âu phục trên người đeo thẻ công tác nửa chen vào, gọi vào trong: “Lâm Lan có đây không? Chỗ này của tôi có hai khách trọ muốn xem phòng ở trong tòa nhà của nhà cô!”
Thang Hiểu Nhã ngoặt trụ một hơi, trực tiếp ho khan ra.
Nhà cô… trong tòa nhà… phòng ở?
Có phải là cô hiểu sai cái gì rồi hay không, chủ cửa hàng không chỉ có hai cửa hàng trong tòa nhà này, còn mua phòng?
Lâm Lan đang vội vàng làm trà bánh trong quầy nước không thể không tạm dừng làm việc đi tới, liếc mắt một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-toi-co-the-noi-chuyen-voi-meo/1801314/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.